TITANIC – VẺ ĐẸP CỦA 1 TÌNH YÊU VĨNH CỬU

Đã hơn một thế kỉ qua kể từ khi con tàu RMS Titanic mãi mãi nằm dưới lòng đại dương, thế nhưng bên cạnh vô số sự mất mát quá đau đớn thì đâu đó dư âm của những câu chuyện về tình yêu và tình người đẹp đẽ nhất vẫn còn, ở sâu trong tim của mỗi người.

titanic

Vụ đắm tàu thế kỉ năm ấy đã trở thành nguồn cảm hứng cho đạo diễn James Cameron sản xuất bộ phim “tỷ đô” – Titanic. Không phải vô cớ mà Titanic lại đi vào huyền thoại mà nó đã phản ảnh chân thực hơn bao giờ hết từng ngõ ngách trong tâm hồn của từng loại người khác nhau trong xã hội, những nhân cách đáng cao quý, những câu chuyện tình yêu vĩ đại nhất hay là những hồi chuông cảnh tỉnh về sự lơ là trong công việc,…

Ở một góc nhìn bi kịch, trên con tàu Titanic được mệnh danh là “không bao giờ chìm” ấy, 1500 người – giàu có có, nghèo khổ có, thương gia có, bồi bàn có, thuyền trưởng có, nhân viên có,… đã vĩnh viễn ngủ yên dưới đáy Tây Đại Dương để lại những nỗi đau khốn cùng trong một vụ tai nạn hàng hải được xem như rúng động nhất lịch sử lúc bấy giờ (ngay trong thời bình). Tuy nhiên, dưới một góc nhìn nhân văn, đằng sau lớp màn xót xa của sự đau đớn lại là một tấm gương lấp lánh chiếu lên không chỉ một mà rất nhiều những câu chuyện tình yêu thật đẹp, thật tuyệt vời.

“Jack, đừng buông tay em”

Câu chuyện tình yêu lãng mạn, nồng cháy giữa Jack (Leonardo DiCaprio) và Rose (Kate Winslet) thì không còn từ nào có thể diễn tả được nữa rồi. Việc xuất thân từ hai tầng lớp xã hội quá đỗi khác biệt, va phải sự phản đối gay gắt từ phụ huynh hay cản trở, quấy rối của những người xung quanh không những không cắt đứt được sợi dây kết nối mãnh liệt giữa hai người mà ngược lại còn làm cho họ thêm mạnh mẽ, quyết liệt và vững tin vào thứ dòng chảy tình cảm đang chảy trong người họ.Sau những thăng trầm ở đầu phim, rốt cuộc nàng tiểu thư Rose cũng đã được ở bên người đàn ông của đời mình.

Thế nhưng, người ta thường nói “trước giông bão thì mọi thứ thường bình yên” đúng không sai. Ngay sau đó, con tàu Titanic đã đâm vào một tảng băng trôi và chìm hoàn toàn chỉ trong hơn 2 tiếng đồng hồ. Trong những giây phút mọi thứ, mọi người mọi nơi hỗn loạn họ vẫn nắm chặt tay, trao cho nhau những nụ hôn mà họ biết rằng chúng có thể là những thứ cuối cùng họ dành được cho nhau. 

Người xem có lẽ vẫn còn ám ảnh với câu nói của Rose “Jack, đừng buông tay em” khi họ đang vật lộn với dòng nước vô tình của biển cả mênh mông hay những lời nhắn nhủ của chàng nam chính dành cho cô gái nhỏ của đời mình : “Em phải sống sốt, phải trở về sống trong một căn nhà nhỏ ấm áp và rồi già đi chứ không phải ở đây đêm nay, ngay tại nơi đại dương lạnh lẽo này”

Nhưng rồi, cuối cùng Rose vẫn phải buông tay anh – buông bàn tay nắm lấy tay cô trong đêm dạ vũ, buông bàn tay đã đặt trên người cô cùng những hơi thở nóng bỏng trong chiếc xe ô tô khi hai người còn ân ái ái ân, buông tay không phải vì cô muốn rời xa anh mà là vì cô biết đó là lựa chọn bất khả kháng duy nhất cô có thể làm, cô quyết định phải sống sót bằng được trở về, để thực hiện lời hứa sống thay cho Jack, thay cho tình yêu của hai người. 

“Anh yêu hai mẹ con”

Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV) là người giàu nhất thế giới thời bấy giờ cũng có mặt trên con tàu định mệnh ấy cùng người vợ đang mang thai của mình. Bởi vì ông có một sức ảnh hưởng rất lớn đến thị trường trái phiếu của New York lúc bấy giờ, thế nên đại phó Murdoch đã dùng cách thức quân đội để ra chỉ thị cho ông ta trở thành “nhân vật quan trọng” phải lên thuyền cứu hộ. 

Tuy nhiên, thay vì được nhận sự đồng ý ông lại liền bị John Jacob Astor tức giận từ chối một cách thẳng thừng: “Tôi thích cách thức ban đầu hơn (tức tuân thủ nguyên tắc xa xưa là bảo vệ kẻ yếu)”, và ngay sau đó nhường vị trí của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng ba. 

Với tài sản khổng lồ mà ông có được, Astor đệ tứ hoàn toàn có thể vịn vào đó làm “lí do chính đáng” để ông có quyền được ngồi lên những chiếc tàu cứu hộ ít ỏi để trở về được ở bên vợ con mình. Nhưng người đàn ông vĩ đại ấy đã lựa chọn cho mình một cách sống cao đẹp khác, một cách hành xử không thể nào đáng kính hơn. 
Chắc hẳn, ai sau khi xem phim xong cũng không thể nào không rơi lệ với những lời nhắn nhủ từ ông – một người không phải với cương vị là một trong những người giàu nhất mà là từ một người bố đầy mẫu mực và tình yêu thương với người vợ thân yêu và đứa con chưa chào đời của mình : “Anh yêu hai mẹ con”

“Tôi sẽ cùng ông đi đến bất kỳ nơi nào ông muốn đến”

Nếu ở những tuổi đôi mươi của cuộc đời, ta bắt gặp Rose và Jack thì ở những tuổi xế chiều ta nhìn thấy tình yêu nồng nàn, son sắt của Ida Straus và Rosalie. Với cương vị là nhà sáng lập công ty bách hóa Macy’s của nước Mĩ, người đàn ông giàu có nhất nhì thế giới lúc bấy giờ Ida Straus đã bỏ ngoài tai lời đề nghị của thuyền viên số 8 : “Tôi cam đoan không một ai phản đối một người như ngài đây xuống thuyền đâu” và ở lại trên tàu tới những khoảnh khắc cuối cùng như một người đàn ông đích thực. 

Thế nhưng, không chỉ dừng lại ở đó, tình yêu của đời người đàn ông cao cả ấy cũng vĩ đại không kém. Rosalie trong những giây phút sinh tử của cuộc đời đã khẽ bảo với chồng rằng ““Bao nhiêu năm nay, ông đi đâu thì tôi theo đó, tôi sẽ theo ông đi đến bất cứ nơi nào ông muốn đến” và quyết định nhường một chỗ trên con tàu cứu hộ cho người hầu của mình. 
Có lẽ, sẽ chẳng ai quên được cái hình ảnh hai người già ôm nhau trên chiếc giường đang chìm dần trong biển nước và nguyện ở bên nhau suốt cuộc đời này như họ đã từng trong suốt hơn 40 năm qua. 

Sau tất cả, ta đã hiểu được rằng trong những giờ phút cuối cùng trong cuộc đời, ta mới thấy được rõ được tấm chân tình dành cho nhau. Không chỉ có Jack và Rose, Astor đệ tứ và vợ, Ida Straus và Rosalie mà còn có biết bao những câu chuyện tình yêu đẹp như vậy đã mãi mãi chìm vào trong quên lãng.
Sau khi tất cả các thuyền cứu hộ đều đã đi, trên tàu Titanic chỉ còn lại một mảnh yên tĩnh đến kỳ lạ, dường như mọi người đã không còn sợ hãi, hơn trăm người đứng lặng lẽ ở boong tàu, sau đó, tàu Titanic càng ngày càng nghiêng. Lightoller viết rằng: “Chỉ cần tôi còn sống, tôi mãi mãi cũng không quên được đêm hôm đó, chính là khi đuôi thuyền bắt đầu chìm xuống biển, tôi nghe thấy vào thời khắc cuối cùng ấy, thời khắc sinh tử cuối cùng, mọi người cùng nhau hô to: “I love you! I love you!”

0 Shares: